Quảng cáo

Thứ Tư, 19 tháng 10, 2016

Cái miệng hay ăn


Nhân tiện hôm qua ở đất Ninh Bình đi làm về thấy có hàng nem (da lợn thái sợi, thịt lợn thái mỏng, thính, lá sung, lá đinh năng,...) tự nhiên thấy nhớ nem quê nhà (Hải Hậu, Nam Định) thế là tạt vào làm 1 lạng.
Đêm xuống thấy đói bụng mở ra bốc rón tí cho vui miệng, nhưng nói thật nem ở đây không thể xoá đi cái cảm giác tuyệt hảo của nem chạo Hải Hậu được. Đầu tiên là chẳng có tí kết dính gì giữa các thành phần của món nem, sợi bì lợn đi đằng sợi, thịt lượn đằng thịt, thính đi đằng thính, cái mùi thơm của nem chẳng thấy xuất hiện, cái sự mềm ngậy không có, cái đượm của không khí biển thì lặn không sủi tăm. Làm được vài ba miếng hắn nghĩ bỏ đi thì phí phạm quá đành cố nhặt cố nhặt cho xong.
Càng thấy nhớ cái chất nem Hải Hậu quê hắn.
Thế là nhớ lại có lần ngồi chuyện tào lao ẩm thực nhân lúc đói bụng chiều tà, có ông bạn thuộc loại kỹ tính đường ăn uống phán:
Phở Hà Nội phải ăn ở quán này, rồi quán này được vài ba hàng thôi, hắn đế - Thua quê tôi.
Bún ăn ở quán này, quán này.
Hắn lại đế - Thua quê tôi.
Bánh cuốn nên ăn ở chỗ này mới được,...
Thua quê tôi.... Mà quê tôi còn khối món ngon lắm.
Đến câu thứ 3 thì ông kia bực mình nhìn hắn ấm ức.
Vớ vẩn, quê ông ở đâu mà tinh vi hả?
Nam Định
Ông bạn tiu nghỉu - "Công nhận."
Hắn bắt đầu tinh vi - "Quê tôi rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, thế là chỉ ngồi nghĩ làm cái gì đó ăn cho sướng cái miệng thôi."
Ai có nhu cầu kiểm chứng thì liên hệ bạn tôi ThucPhamHaiHau  xem thế nào nhé.
Xin chân thành cảm ơn!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét